Posts Tagged ‘PHẠM MẠN’

GỬI BÁC LUTHER KING

GỬI BÁC LUTHER KING

(nhại thơ Nguyễn Khuyến – Nhờ bác T.H.Thuận chuyển hộ)

 

Bác KING nay đã “kinh” rồi

“Ngang qua” tôi lại bùi ngùi lòng tôi!

Nhớ cái thuở thảnh thơi ngày trước:

“lều” mở ra trà nước mời nhau;

Kính yêu, “lều” bác, trầu cau…,

tự tay trồng lấy, phải đâu mua về.

Cũng có lúc bác nghe, bác ngóng,

thấy quanh “lều” vắng bóng Công an;

hứng lên bác vặn dây đàn

tặng cho bầu bạn, cầm xoang mấy hồi!

Cũng có lúc cùng ngồi cùng nghĩ,

cuộc đời này cực bĩ, thái lai…

đường đi đã hết đoạn dài,

nay còn khúc ngắn: “đúng”, “sai” liệu chừng!

Cũng có lúc, tưởng trong hoạn nạn

phận đẩu thăng chẳng dám than trời.

Bác già, tôi cũng già rồi;

Biết thôi! Thôi thế thì thôi mới là!

Cũng có lúc chán lời phải, trái;

vội vàng im, như mãi ngủ quên.

Văn chương không có bạn hiền:

Không xem, không gửi, không phiền ai xem!

Câu thơ nghĩ xuống, lên, không viết;

viết ai xem, ai thiết mà xem!

Màn hình tối mịt ngày đêm;

“chuột” kia có bấm cũng quên, bấm gì?

Bác im lặng, gió thì cũng lặng;

Ai mong chi, cũng chẳng còn chi!

Tuổi già, “vó ngựa” đang phi

Vút qua khe cửa mang đi tuổi già!

Bác KING giờ đã NGANG QUA!!!

PHẠM   MẠN

Advertisements

PHẢI TỪ GIẤC NGỦ TRONG NÔI

PHẢI TỪ GIẤC NGỦ TRONG NÔI

 

PHẠM MẠN

 

Thật vậy, chẳng biết tự bao giờ, giọng ru của mẹ, của chị đưa con người vào giấc ngủ từ thủa còn nằm nôi. Lúc bé bập bẹ học nói đồng thời bé cũng được mẹ và chị mớm cho từng từ rồi từng câu kèm theo điệu ngân nga, lúc thì của điệu ru con, lúc thì điệu ví dặm, chèo, trống quân v.v… Lời hát, có thể trích từ Truyện Kiều, Chinh phụ ngâm, Nhị thập tứ hiếu hoặc những bài lục bát của các cụ già sáng tác về một đề tài trong cuộc sống ở đia phương.

Nhờ vậy mà trước khi bé biết đọc biết viết, bé đã thuộc lòng nhiều đoạn thơ rồi, giống như trẻ sơ sinh được nuôi dưỡng bằng dòng sữa mẹ, “một thứ sữa mẹ của tâm hồn”.

Tôi nhớ, bà nội tôi, một phụ nữ được sinh ra giữa thế kỷ 19, tuy mù chữ nhưng lại hay đệm vào những đoạn thơ, những thành ngữ, có khi là thành ngữ bằng chữ Hán trong câu chuyện sinh hoạt hàng ngày như “đa ngôn, đa quá”, “ác giả, ác báo”, “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, “tôn sư trọng đạo”v.v…Tình cảm và đạo lý hàng ngày giao lưu đậm đà trong gia đình và xã hội.

Kể lại môi trường tinh thần và sinh hoạt xã hội ngày xưa để thấy một phần, vì sao phong tục, nề nếp sống thời ấy cái thiện lấn át cái ác. Trong xã hội ấy, cái ranh giới giữa người THIỆN và kẻ ÁC là rất rõ ràng. Thật vậy, luật pháp không hẳn là cái được coi là tối thượng mà phong tục lề thói lâu đời mới là cái mà nhân dân lúc đó thưọng tôn.  Phải chăng vì thế mới sinh ra phép Vua thua lệ làng!

Viết đến đây tôi lại nhớ đến trong lớp hoc quản lý cách đây ngót 40 năm, một chuyên gia nói về sự “bung bét” sau một số cuộc Cách mạng là vì cái cũ thì đã phá đi rồi, cái mới thì chưa hình thành giống như ta phá nhà cũ rồi nhưng chưa làm được nhà mới.

Bây giờ mới thấm thía sự nhầm lẫn, một thời chúng ta coi thuần  phong mỹ tục của tổ tiên lưu giữ hàng nghìn đời xếp chung một “rọ” với tiêu cực của đế quốc phong kiến rồi “đào tận gốc trốc tận rễ” và chôn vào một hố! Di hại do sai lầm này kéo dài hàng thế hệ. Loạn ly gươm đao một thời rồi sẽ qua đi. Còn “thương luân, bại lý”, môi trường đạo đức xã hội bị tha hoá huỷ hoại thì hệ luỵ không sao tả xiết!

Thuần phong mỹ tục cần có cả cộng đồng, một hệ thống nuôi dưỡng vun đắp sinh sôi lâu dài. Tác động vào tâm thức từng con người; khởi đầu từ thủa nằm nôi qua các giai đoạn thiếu niên, trưởng thành, lão niên rồi tạ thế.

Vun đắp và vun đắp, thừa kế lại vun đắp và gìn giữ cho muôn đời sau tài sản vô giá, là  tinh hoa văn hoá của con người.

PHẠM   MẠN

thơ Phạm Mạn ÔNG VÀ CHÁU

thơ Phạm Mạn

ÔNG VÀ CHÁU

 

“Ông ơi ! dắt cháu bước cầu thang!”

Chiều cháu thơ ngây chửa vững vàng

Ông bước, tay cầm tay cháu bé:

Trò chơi thú vị, cháu cười vang !

 

-“Lần này thôi nhé, chân ông mỏi”

-“Đi nữa, ông ơi cháu thích đi

Ông mỏi, chốc nằm cho cháu đấm!”

Chiều lòng, ông lại dắt Cu đi.

 

Đến lúc chân già không vững bước;

Cháu yêu còn khoái vẫn đòi leo.

Một ông, một cháu , cầu thang dốc;

Cuộc tiếp sức này vẫn tiếp theo 

 

PHẠM MẠN

 

thơ Phạm Mạn về Điện Biên Phủ

thơ Phạm Mạn

GIẤC NGỦ NGƯÒI LÍNH GIÀ

Người cựu binh già chìm trong giấc ngủ;

ngược thời gian về lại chiến trường xưa.

Điện Biên Phủ đang bom gào đạn rú,

tuổi trẻ hào hùng tưởng mới hôm qua!

&

Trong ký ức hằn lên người đồng đội,

đến muôn đời trẻ mãi tuổi hai mươi!

Ngày kỷ niệm Chiến thắng Đ.B.P.

 7 / 5 / 1999

 ***

LIỆT SĨ ĐIỆN BIÊN PHỦ

                             (Nhớ ngày tiểu đội tôi chôn cất liệt sĩ ở ĐBP)

                            Hàng huyệt nằm im lìm, không tiếng nói.

                           Huyệt chôn rồi, huyệt đợi sự hy sinh!

                             A tôi tiễn các anh, người đồng đội,

                             về cùng đất MẸ giữa núi ngàn xanh!

                             Thẻ chiến đấu ghi quê nhà, tên, họ;

                             Ôi! Các chàng trai đến tự trăm phương:

                             Thanh Hoá, Thái Bình, Hưng Yên, Phú Thọ…

                             Vĩnh bịêt xóm làng cha mẹ … thân thương!

                             Những nấm mồ chưa chút mùi hương ngát

                             Lá rừng già lác đác rụng lên trên.

                             Bỗng ngọn gió lay ngàn cây xào xạc

                               Bi hùng thay!Khúc nhạc tuổi hoa niên!

                              Phút thiêng liêng nơi chiến trường ác liệt

                             Đât Nước này nặng nghĩa

                                                                        MÁU XƯƠNG AI!!

                                                                   PHẠM   MẠN

                                                          (Ngày kỷ niệm 57 năm chiến thắng)

                                                                                  Tháng 5/ 2011

HAI CÂU CHUYỆN “HIẾM GẶP” VÀ “HAY GẶP”

 HAI CÂU CHUYỆN “HIẾM GẶP” VÀ “HAY GẶP”

                   PHẠM MẠN

CHUYỆN HIẾM GẶP

   Nay tôi đã ở tuổi 80, nghĩa là thời bao cấp, thời  tôi còn công tác, qua khá lâu. Tôi không nhớ tỷ mỷ câu chuyện đươc nghe trong một buổi họp. Chuyện là thế này: Thời ấy cán bộ chưa “tham nhũng ngồm ngoàm” như bây giờ; mà chỉ “tham ô” tý chút. Lúc tham ô cũng “hợp pháp” dù nhỏ, không trắng trợn như bây giờ. Thường thường những cuộc họp lớn, lúc bế mạc, mỗi người dự họp được tặng một túi quà. (về sau, người ta sáng tạo ra phong bì. Cố nhiên cũng có những cuộc họp quà tặng không phải từ nguồn tham ô…). Hôm ấy bế mạc cuộc họp HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN TỈNH, tổ chức cao nhất Tỉnh, ban tổ chức cuộc họp cũng phát cho mỗi người một túi. Mọi người, kể cả bí thư, chủ tịch tỉnh cũng nhận túi quà ra về trong không khí ồn ã  “thắng lợi to lớn” của cuộc họp. Duy chỉ có một đại biểu trẻ nhất định không chịu nhận túi quà! Đại biểu trẻ này vốn là một sinh viên học giỏi, có đạo đức, tham gia công tác đoàn thể từ trong nhà trường, nay tốt nghiệp ra công tác được tín nhiệm bầu vào H.Đ.N.D.tỉnh. Dù ban tổ chức thuyết phục bao nhiêu vị đại biểu trẻ này cũng không chịu nhận quà!

   Lý do, sau này nghe anh ta trải lòng là, anh bị ám ảnh vì hôm anh đạp xe đạp lên tỉnh họp, anh gặp một ông già nông dân ngoài 70 tuổi ở quê anh. Anh biết ông già có vợ già đang ốm lại nuôi mấy đứa cháu nhỏ. Ông già đang uể oải cuốc ruộng. Đi qua, anh chào ông. Ông già chào anh và nói: “Mấy hôm nay, ông ốm quá nhưng vẫn phải cố mà làm cho kịp thời vụ. Vụ chiêm qua thất bát, thiếu người làm, thuế má nợ nần trả xong nhà ông thiếu mất hai tháng ăn cháu ạ! Hôm nào họp xong, cháu sang nhà ông chơi uống nước, kể ông nghe, họp hành có gì mới mẻ cho dân nhờ được không?”

 Lương tâm trong trắng với kiến thức sâu rộng đột xuất của một tâm hồn trẻ

đã tạo nên độ cứng cỏi thắng cám dỗ danh và lợi giữa bối cảnh tâm lý bầy đàn. Thật hiếm hoi lắm thay! Thật đáng trân trọng lắm thay!

 

 CHUYỆN HAY GẶP

                                            Cháu dâu tôi cũng thuộc lớp đang lên, được cử đi học lớp chính trị ở một trường chính trị quan trọng. Cố nhiên những ông thầy dạy phải là những con người có bộ não “lớn” chứa nhiều “kiến thức” và “đạo đức”. Nói về chuyện làm luận án tốt nghiệp, cháu nói tiếp: “Ôi dào! Bây giờ là thế hết đấy, chú ạ! Trường cháu có 18 vị thầy cô thì 17 thầy cô nhận “quà”; duy chỉ có một cô kiên quyết từ chối! Trong 17 thầy cô ấy có cả thầy giáo rao giảng về “Đạo đức Hồ Chí Minh!!!”. Với giọng dửng dưng, vô cảm, cháu tôi nói tiếp: “Trong số những học viên chúng cháu đi“đút lót”, có cả những ngươì tiếng tăm như nhà thơ ĐK …”

  Cháu tôi nói thế xong vội quay ngoắt lại ghế nồi cơm đang sôi!

 Tôi tự nhiên cảm nhận như giữa hai sự việc (lời cháu tôi và nồi cơm đang sôi) có  một nét chung. Đó là hai hiện tượng thường ngày có quan hệ với sự SỐNG CÒN CỦA CUỘC ĐỜI!!!

                                                  30/3/2013

                                                              PHẠM   MẠN