Archive for the ‘BAN PC THAM NHŨNG’ Category

Trữ trăm tấn vàng, người Việt thiệt hại ngàn tỷ

Trữ trăm tấn vàng, người Việt thiệt hại ngàn tỷ

 Thói quen tích trữ vàng lâu đời đã giúp người Việt tích lũy một lượng vàng đến hàng trăm tấn. Đã từng có những ước tính 400 hay hơn 1.000 tấn vàng trong dân nhưng chưa được kiểm chứng. Mặc dù vậy, với hàng trăm tấn vàng đang nắm giữ, qua đợt giảm giá lần này, dân Việt Nam đã thiệt hại hàng chục ngàn tới hàng trăm ngàn tỷ.

 

Trữ nhiều vàng, thiệt hại lớnCăn cứ vào số liệu thống kê của các ngân hàng Thụy Sĩ, nơi cung vàng chủ yếu cho thị trường Việt Nam, tổng lượng vàng nhập về Việt Nam trong giai đoạn 1990 – 2011 khoảng 500 tấn. Trong đó năm thấp nhất là 5 tấn và cao nhất là 80 tấn. Cũng trong khoảng thời gian này, lượng vàng miếng xuất sang các ngân hàng Thụy Sĩ trung bình khoảng 1 tấn mỗi năm, tối đa đạt 20 tấn/ năm trong giai đoạn 2007 – 2009. Lượng vàng gửi tiết kiệm tại các ngân hàng Việt Nam khoảng 100 tấn. Như vậy, khoảng 400 tấn vàng còn lại vẫn được nắm giữ rải rác trong dân.

Tuy nhiên, số liệu từ Hội đồng Vàng thế giới cung cấp còn lớn hơn rất nhiều. Theo đó, vàng dự trữ trong dân ở Việt Nam khoảng 1.072 tấn. Đây là con số cộng dồn từ các hóa đơn mua bán vàng của Việt Nam ở nước ngoài từ năm 2000 đến nay. Việt Nam xếp vị trí khoảng thứ 5 thế giới về lượng vàng dự trữ.

vàng, thiệt hại, rủi ro, đầu cơ, tích trữ, nhu cầu, thế giới, giá.

Ngoài ra còn số liệu nghiên cứu của Hiệp hội Khai thác vàng ở Anh (GFMS) công bố thì số lượng vàng mà người dân Việt Nam tích trữ vào khoảng 460 tấn.

Như vậy, theo số liệu từ các cơ quan, hiện số vàng do người dân Việt Nam đang sở hữu ước tính từ 400- 1.000 tấn, tương đương với 16-41 tỷ USD, theo giá hiện nay.

Trong 2 tháng qua, giá vàng trong nước đã giảm hơn 3 triệu đồng/lượng. Theo tính toán, giá vàng cứ giảm 1 triệu đồng/lượng thì số tiền những người tích lũy vàng cả nước sẽ mất đi khoảng từ 10.400 tỷ đồng đến 26.000 tỷ đồng. Đây là con số thiệt hại quá lớn cho những ai tích trữ vàng, nhất là với những người mua số lượng lớn lúc giá cao đến nay vẫn giữ. Thậm chí, nếu tính giá đỉnh điểm trong những năm qua là 49 triệu và cao nhất trong năm nay gần 47 triệu/lượng, thì thiệt hại mà người nắm vàng gánh chịu còn lớn hơn.

Theo ông Nguyễn Việt Anh, Phó Tổng Giám đốc TienPhong Bank, trong ngắn hạn, giá vàng sẽ chịu áp lực bán mạnh. Với những tác nhân từ sự sụt giảm của giá thế giới có thể về dưới 1200usd/ounce. Ở trong nước, với việc các NH có trạng thái âm phải tất toán trước 30/6 có thể cho thấy lực mua sau 30/6 sẽ không còn như thời điểm gần đây, điều này dẫn đến giá vàng Việt Nam sẽ nhanh chóng giảm khoảng cách so với giá thế giới quy đổi. Sau 30/6 khoảng cách này hợp lý sẽ ở mức 2 triệu đến 3 triệuVNĐ.

Như vậy, giá vàng trong nước có thể chịu cảnh mất giá “kép” và giá vàng càng giảm mạnh, càng làm cho thiệt hại về vàng tăng lên.

Vàng vào giai đoạn rủi ro

Một nhà đầu cơ vàng đã từng thắng lớn trong những năm qua lại đang bị thua thiêt và mắc kẹt trong đợt giảm giá vàng lần này tâm sự: đầu năm trước, khi giá vàng ở mức 39 triệu đồng ông đã mạnh dạn đầu cơ, mua vào vài trăm cây 1 lúc, khi giá tăng lên tới 43 triệu đồng đã bán ra hết thu về khoản lời lớn. Sau đó, lại tiếp tục đầu cơ mua vào lúc giá lên 44 triệu đồng/lượng và bán ra lúc 46 triệu đồng/lượng. Với dự báo giá vàng còn tăng nên đã quyết định làm vụ lớn, vay thêm vốn mua vàng lúc giá đạt ngưỡng 47 triệu đồng/lượng, hy vọng bán ra ở mức xấp xỉ 50 triệu đồng/lượng, nhưng giá không tăng thêm mà đi theo chiều hướng giảm.

“Cứ chần chừ đợi giá lên, mãi không bán đến lúc vàng xuống 43 triệu đồng/lượng, thấy không hy vọng tăng mới bán thì đã lỗ nặng. Cả vốn lẫn lãi các lần trước không bù đắp nổi”, nhà đầu tư này tâm sự.

Các chuyên gia kinh tế cho rằng giá vàng đang thấp nếu lúc này người dân có nhu cầu như phải trả nợ bằng vàng thì nên mua để thanh toán, còn mua để đầu tư sinh lợi thì không nên.

vàng, thiệt hại, rủi ro, đầu cơ, tích trữ, nhu cầu, thế giới, giá.

Giá vàng phụ thuộc nhiều yếu tố như sự ổn định, tăng trưởng hay suy thoái kinh tế, đặc biệt là kinh tế thế giới; tỉ giá hối đoái; giá của nhiều loại hàng hóa khác. Bên cạnh đó, yếu tố đầu cơ của các tổ chức đầu tư và kinh doanh vàng lớn trên thế giới cũng rất quan trọng. Với tiềm lực tài chính mạnh, các tổ chức này có thể tạo ra lực cung – cầu đủ mạnh để tạo ra mức giá vàng mới cho thế giới. Vì vậy, việc kinh doanh vàng với quy mô lớn trở nên rất rủi ro đối với hầu hết nhà đầu tư cá nhân ở Việt Nam hiện nay.

Dù giá vàng trong nước có giảm mạnh nhưng so với giá thế giới vẫn chênh nhau hơn 6 triệu đồng/lượng. Trong ngắn hạn, giá vàng đang giảm nhưng nếu nhiều người vẫn đổ xô mua sẽ có thêm nhiều diễn biến bất ngờ. Một là giá dừng lại, không giảm theo giá thế giới do nhu cầu mua vàng trong nước tăng lên, hai là nếu có giảm thì mức giảm không lớn. Cả hai trường hợp này người dân đầu tư vàng đều thiệt.

Về dài hạn càng không nên đầu tư vàng bởi giá vàng thế giới không phụ thuộc vào một nền kinh tế nào. Theo các chuyên gia, giá kim loại quý này có thể còn tiếp tục giảm, vì vậy không nên bị lôi kéo vào hoạt động mua vàng với số lượng lớn. Luôn đảm bảo rằng tài sản được đa dạng hóa và chỉ giữ vàng ở mức tối thiểu, không nên giữ tỷ lệ quá cao trong nguồn tài sản đầu tư.

Theo đó, tỷ lệ thích hợp trong danh mục tài sản của nhà đầu tư có thể từ 2-5%, tỷ lệ 5% được coi là “dũng cảm”. Cần có chiến lược thoát ra nhanh nếu vàng chiếm tỷ lệ trên 5% trong danh mục tài sản đầu tư, phải chủ động thời điểm bán vàng với giá cạnh tranh tốt nhất. Cần biết rõ khả năng dễ bị tổn thương của vàng, nhiều nhà đầu tư đã bị tổn thương với vàng do không nhận thức được điều đó.

Trần Thủy

Advertisements

Nhà vệ sinh 721 triệu đồng, phải xách nước giội

 

LỜI CHỦ BLOG: Thế này là quan tham ăn cả phân rồi còn gì!

Nhà vệ sinh 721 triệu đồng, phải xách nước giội 

08/06/2013 08:59 (GMT + 7)
TT – Ngoài nhà vệ sinh 600 triệu đồng ở Trường THCS Long Hiệp, huyện Minh Long (Quảng Ngãi), còn có những nhà vệ sinh tương tự giá 710 triệu, 721 triệu đồng.

Nhà vệ sinh cũ (trái) của Trường THCS Nghĩa Hiệp còn sử dụng được, bên cạnh là nhà vệ sinh mới – Ảnh: TRÀ GIANG

Những sơ sẩy ngàn tỷ của ngân hàng Việt

Những sơ sẩy ngàn tỷ của ngân hàng Việt

Rất nhiều vụ sai phạm tại các ngân hàng, gây thất thoát hàng nghìn tỷ đồng diễn ra gần đây, tiêu biểu như vụ bầu Kiên – ngân hàng ACB, Huỳnh Thị Huyền Như… Mới đây nhất là vụ chiếm đoạt hơn 1.000 tỷ đồng ở Đắk Nông.

Chiếm đoạt hơn 1.000 tỷ đồng ở Ðắk Nông

Ngày 4/6/2013, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ðắk Nông đã hoàn tất các hồ sơ thủ tục đề nghị Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh truy tố 13 bị can trong vụ “vi phạm quy định cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng” và nhận hối lộ gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng xảy ra tại Ngân hàng Phát triển Việt Nam chi nhánh Ðắk Lắk – Ðắk Nông, Ngân hàng Thương mại cổ phần Phương Ðông và Ngân hàng Thương mại cổ phần Nam Á (chi nhánh tại Hà Nội).

Theo kết quả điều tra của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ðắk Nông, lợi dụng chủ trương cho vay vốn tín dụng xuất khẩu của Nhà nước, 5 công ty, doanh nghiệp đã làm giả các loại hồ sơ, giấy tờ, hợp đồng xuất khẩu, tờ khai hải quan… rồi mang đến các ngân hàng kể trên làm thủ tục tạm ứng vay vốn giải ngân.

Ðể được vay vốn, các đối tượng đã thông đồng, móc nối và đưa hối lộ cho một số cán bộ thuộc 3 ngân hàng này với số tiền “chung chi” rất lớn để lừa đảo, tham ô chiếm đoạt tài sản của Nhà nước với số tiền 1.058 tỷ đồng.

Huỳnh Thị Huyền Như lừa đảo gần 5.000 tỷ đồng

Huỳnh Thị Huyền Như (sinh năm 1978, trú tại Q.4, TP.HCM), nguyên Phó phòng Quản lý rủi ro Ngân hàng thương mại cổ phần Công thương Việt Nam (Vietinbank), chi nhánh TP.HCM và đồng bọn đã lừa đảo chiếm đoạt tài sản; lợi dụng chức vụ, cho vay lãi nặng; vi phạm các quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng; gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Hà Nội và TP.HCM.
Những sơ sẩy ngàn tỷ của ngân hàng Việt

Từ đầu năm 2007, khi là cán bộ tín dụng VietinBank chi nhánh TP.HCM, bà Như đã vay hơn 200 tỉ đồng của nhiều ngân hàng, tổ chức, cá nhân để kinh doanh bất động sản tại TP.HCM, Đà Nẵng, Bà Rịa – Vũng Tàu, Đà Lạt, Quảng Nam và An Giang. Đến năm 2010, kinh doanh thua lỗ và phải trả lãi suất cao, bà Như không có khả năng thanh toán.

Để có tiền trả nợ, từ tháng 3/2010 đến 9/2011, lấy danh nghĩa huy động vốn cho Vietinbank, bà Như đã làm giả 8 con dấu chi nhánh Nhà Bè của ngân hàng này và 7 công ty khác, đồng thời làm giả tài liệu của Vietinbank cùng nhiều đơn vị, cá nhân khác để lừa đảo, chiếm đoạt của 9 công ty, 3 ngân hàng, 3 cá nhân tổng cộng hơn 4.911 tỷ đồng. Bà Như khai trong số tiền chiếm đoạt được, bà chỉ trả nợ được 925 tỷ đồng.

Agribank nhận thế chấp ảo để DN rút ruột nghìn tỷ thật

Đây là vụ thế chấp hy hữu. Agribank đã nhận thế chấp ảo (quyền sử dụng 6 thương hiệu thời trang mua từ nước ngoài ) để doanh nghiệp rút ruột nghìn tỷ thật. Khoản nợ vay Agribank đầu tư dự án Luxfashion tính đến ngày 12/10/2012 là hơn 3.099 tỷ đồng.

Agribank đã xác lập cùng công ty liên doanh Lifepro Việt Nam 2 hợp đồng thế chấp tài sản. Hợp đồng thế chấp số 1 kí ngày 8/4/2012, trị giá 1.518 tỷ đồng, tài sản thế chấp được hình thành từ vốn vay và vốn tự có. Hợp đồng thế chấp thứ 2 kí ngày 14/4/2012, với tài sản thế chấp cũng được hình thành từ vốn vay và vốn tự có trong tương lai. Tài sản thế chấp thứ hai của hợp đồng này là quyền sử dụng 6 thương hiệu và nhãn hiệu thương mại mà công ty liên doanh Lifepro Việt Nam đã mua của FGF Industry Spa (Italia). Với 6 thương hiệu và nhãn hiệu này, Agribank đã nhận thế chấp cho khoản vay tới 70 triệu USD, tương đương 1.464 tỷ đồng.

Những sơ sẩy ngàn tỷ của ngân hàng Việt

Luật Sở hữu Trí tuệ cũng không có điều khoản công nhận quyền sở hữu thương hiệu có được từ việc mua lại tài sản thế chấp là thương hiệu bị ngân hàng phát mại. Như vậy, Agribank sẽ khó bán được 6 thương hiệu đã nhận thế chấp của Lifepro Việt Nam.

Nhận thế chấp tài sản là thương hiệu với trị giá 1.464 tỷ đồng, nhưng lại không chắc chắn với quyền sử dụng tài sản ấy, Agribank đã tạo ra một vụ thế chấp hy hữu trong lịch sử ngân hàng Việt Nam. Đương nhiên khi con nợ cao chạy xa bay, còn Agribank cũng không thể đứng ra phát mãi quyền sở hữu 6 nhãn hiệu thời trang đó.

Lợi dụng chức vụ làm thiệt hại gần 400 tỷ đồng

Ông Vũ Quốc Hảo, nguyên Tổng Giám đốc Công ty cho thuê tài chính II (Công ty ALCII) thuộc Agribank bị xác định có hành vi tham ô khoảng 80 tỷ đồng. Theo cáo trạng, từ tháng 4/2008 – 3/2009, ông Vũ Quốc Hảo cùng Nguyễn Văn Tài (SN 1959, nguyên Phó tổng giám đốc ALC II) đã ký 10 hợp đồng cho thuê tài chính và mua bán tài sản trị giá hàng trăm tỷ đồng.

Thực chất, đây là hợp đồng cho vay trong khi ALC II không có chức năng này. Tuy nhiên, sau đó Cty Quang Vinh – bên ký hợp đồng cung ứng tài sản được giải ngân đã sử dụng tiền không đúng mục đích. Cơ quan tố tụng xác định, việc ký các hợp đồng kinh tế trên của ông Vũ Quốc Hảo đã làm thiệt hại hơn 390 tỷ đồng. Trong số tiền thiệt hại trên, ông Hảo hưởng lợi hơn 3,9 tỷ đồng.

Ngoài ra, trong các hợp đồng đã ký, ông Vũ Quốc Hảo đã bàn bạc với Đặng Văn Hai (SN 1957, Chủ tịch HĐTV công ty TNHH Quang Vinh) lập hợp đồng khống, rút 75 tỷ đồng để ông Hảo trả nợ cá nhân. Lợi dụng việc thanh lý tài sản trong các hợp đồng thuê tài chính của doanh nghiệp tư nhân Anh Phương (Đồng Nai), ông Hảo cũng chiếm đoạt 4,9 tỷ đồng.

Bầu Kiên làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng

Bằng thủ đoạn “lấy mỡ nó rán nó”, Bầu Kiên (ông Nguyễn Đức Kiên) đã vay số tiền hơn 2.400 tỷ đồng của ngân hàng ACB; sau đó sử dụng tiền vay mua cổ phần, cổ phiếu của một số ngân hàng, rồi dùng số cổ phần, cổ phiếu đó để thế chấp lại các khoản vay ban đầu tại ngân hàng ACB, tạo ra vốn ảo, gây ảnh hưởng xấu đến chính sách tài chính, tiền tệ của Nhà nước.

Những sơ sẩy ngàn tỷ của ngân hàng Việt

Trong các năm 2006 và 2008, Bầu Kiên thành lập và điều hành 3 công ty, gồm: Công ty cổ phần Đầu tư thương mại B&B, Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội và Công ty TNHH Đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội. Ngày 30/11/2010, ông Kiên sử dụng pháp nhân Công ty B&B vay của Ngân hàng ACB số tiền 1.000 tỷ đồng. Sau đó, dùng số tiền vay được để mua 33% cổ phần của Ngân hàng Thương mại cổ phần Việt Nam Thương Tín (VietBank). Ngày 10/1/2011, bầu Kiên dùng số cổ phần mua mới của VietBank làm tài sản thế chấp cho khoản vay 1.000 tỷ của Ngân hàng ACB. Cùng ngày, Kiên sử dụng pháp nhân của công ty đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội vay của Ngân hàng ACB số tiền 659 tỷ đồng. Số tiền này, sau khi vay được ông sử dụng vào việc mua cổ phiếu của chính ngân hàng ACB nhằm sở hữu 2% cổ phần của ngân hàng này.

Để đảm bảo cho khoản vay 659 tỷ đồng, ông Kiên dùng số cổ phần mua của Ngân hàng Thương mại cổ phần Đại Á và Ngân hàng Thương mại cổ phần Kiên Long để thế chấp. Đáng lưu ý là số cổ phần thế chấp của hai ngân hàng này cũng được hình thành từ khoản vay 800 tỷ đồng của Ngân hàng ACB, dưới pháp nhân của đơn vị vay là Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội.

Với quyền hạn là Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng ACB, từ tháng 5/2010 đến tháng 11/2011, Nguyễn Đức Kiên đã chỉ đạo Thường trực Hội đồng quản trị Ngân hàng ACB ra chủ trương để ngân hàng ACB ủy thác cho nhân viên gửi tiền vào các tổ chức tín dụng sai qui định, thu số tiền chênh lệch ngoài hợp đồng hơn 247 tỷ đồng, làm ảnh hưởng đến an ninh tiền tệ và điều hành kinh tế vĩ mô của Chính phủ.

Vẫn bằng thủ đoạn cũ, Kiên đã sử dụng pháp nhân Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội vay của Ngân hàng ACB 307 tỷ đồng thông qua phát hành trái phiếu để mua gần 30 triệu cổ phiếu của Công ty cổ phần Thép Hòa Phát, sau đó lại dùng hơn 22 triệu cổ phiếu của Công ty cổ phần Thép Hòa Phát thế chấp cho Ngân hàng ACB để đảm bảo cho việc phát hành trái phiếu.

Ngày 15/5/2012, Kiên lại chỉ đạo nhân viên dưới quyền lập biên bản họp Hội đồng quản trị để quyết định chuyển nhượng 20 triệu cổ phần của Công ty cổ phần Thép Hòa Phát, trị giá 264 tỷ đồng để bán cho Công ty TNHH một thành viên thép Hòa Phát. Điều đáng lưu ý là 20 triệu cổ phần này nằm trong số hơn 22 triệu cổ phần đã được thế chấp cho Ngân hàng ACB để đảm bảo việc phát hành trái phiếu.

Theo Nhị Anh
Vietnamnet

Lửng lơ việc bảo vệ người tố giác tội phạm

Lửng lơ việc bảo vệ người tố giác tội phạm

08/06/2013 05:14 (GMT + 7)
TT – Vụ ông Đinh Văn Chính (thôn Đục Khê, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội) bị đốt nhà ba lần và bị dọa giết hàng chục lần không phải là trường hợp duy nhất do tố cáo hành vi vi phạm pháp luật mà bị hành hung. Hơn ba năm trước từng xảy ra vụ Ngô Quang Chướng, giám đốc Công ty cổ phần kinh doanh nhà Hoàng Hải ở huyện Hóc Môn (TP.HCM), khai tại tòa là thuê giang hồ “đánh dằn mặt” một phó giám đốc đã gửi đơn thưa các sai phạm của ông ta.

Do bị giang hồ đe dọa lấy mạng, vị phó giám đốc ấy đã đến công an địa phương trình báo nhưng cuối cùng vẫn bị giết chết oan ức. Hay trong vụ “hiệp sĩ” Nguyễn Tăng Tiên bị chém vì việc anh phát hiện một tay anh chị đem bán xe gắn máy trộm cắp dù trước đó anh đã có đơn đề nghị công an địa phương bảo vệ…

Luật: có nhiều…

Đã có rất nhiều băn khoăn, lo ngại đằng sau những câu chuyện đắng lòng này. Những người dân như đã kể trên trước hết là những công dân có quyền bất khả xâm phạm về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm. Hơn thế nữa họ đã đứng lên tố cáo, tố giác tội phạm để giúp các cơ quan chức năng làm tốt công tác bảo vệ pháp luật, phòng chống tội phạm, vậy sao họ không được pháp luật bảo hộ? Giãi bày trên báo chí, các cơ quan công an có liên quan đều khẳng định mình đã làm đúng quy trình tiếp nhận, xử lý tin tố giác tội phạm. Thế nhưng các thông tin SOS chắc chắn phải được đối xử khác các thông tin bình thường, vậy công an đã “đi” hay “chạy”? Cứ cho là họ không làm sai nhưng hậu quả mà những người dân phải gánh thì trách nhiệm sẽ thuộc về ai đây?

Đáng lưu ý là việc bảo vệ người tố giác các sai phạm đã được luật hóa từ lâu. Bộ luật tố tụng hình sự quy định: “Người bị hại, người làm chứng… cũng như người thân thích của họ mà bị đe dọa đến tính mạng, sức khỏe, bị xâm phạm danh dự, nhân phẩm, tài sản thì cơ quan có thẩm quyền tiến hành tố tụng phải áp dụng những biện pháp cần thiết để bảo vệ theo quy định của pháp luật” (điều 6). Pháp lệnh tổ chức điều tra hình sự nêu: “Trong phạm vi trách nhiệm của mình, cơ quan điều tra… phải áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ người tố giác tội phạm” (khoản 3 điều 7).

Luật tố cáo cũng quy định: “Cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình có trách nhiệm… áp dụng biện pháp cần thiết nhằm ngăn chặn thiệt hại có thể xảy ra, bảo đảm an toàn về tính mạng, sức khỏe, tài sản, danh dự, nhân phẩm, uy tín, việc làm, bí mật cho người tố cáo” (khoản 1 điều 5)… Nghe “hùng hồn” vậy nhưng xem kỹ lại thì đó chỉ là những quy định chung chung, mang tính nguyên tắc.

Ngoài một số luật khung, chỉ mới có một số văn bản dưới luật dành cho hai loại án là án ma túy, án xâm phạm an ninh quốc gia và mới nhất là một nghị định về việc bảo vệ người tố cáo. Do thiếu luật như vậy nên các ban chuyên án chỉ lên kế hoạch bảo vệ người tố giác tội phạm trong từng vụ việc cụ thể chứ không thành quy trình, thủ tục rõ ràng. Ví dụ hiếm hoi cho việc này là vụ án Dương Văn Khánh, tức Khánh “trắng” – một nhân vật cầm đầu băng đảng xã hội đen khét tiếng Hà Nội trong những năm cuối của thế kỷ 20. Người tố giác tội phạm vụ Khánh “trắng” bị đe dọa và đã thoát chết nhờ ban chuyên án đã tổ chức lực lượng và có phương án bảo vệ kịp thời.

Nhưng không cụ thể

Theo ông Lê Quý Dương – thứ trưởng Bộ Công an, bộ đã xây dựng dự thảo thông tư liên tịch về bảo vệ người làm chứng, người bị hại trong tố tụng hình sự (và còn thêm quy chế bảo vệ người tố cáo hành vi tham nhũng, do đây là loại tội phạm liên quan đến người có chức vụ, quyền hạn nên mức độ trả thù thường tàn khốc hơn). Theo đó, việc bảo vệ người bị hại, nhân chứng là trách nhiệm chung của toàn xã hội, trong đó công an là lực lượng nòng cốt. Ngân sách của cơ quan tố tụng, nhất là công an, sẽ được dự toán riêng kinh phí hằng năm cho hoạt động bảo vệ nhân chứng, người bị hại trong các vụ án hình sự. Nếu các dự thảo này thành chính thức thì nhiều trường hợp bị đe dọa giết người ắt tránh được hiểm họa có thể nhìn thấy trước.

Tuy nhiên, dù được “ấp ủ” mấy năm nay nhưng đến giờ các dự thảo đó vẫn còn là dự tính. Riêng nghị định 76/2012 của Chính phủ tuy nêu được các biện pháp bảo vệ tính mạng, sức khỏe của người tố cáo và người thân thích của người tố cáo (như bố trí lực lượng, phương tiện, công cụ tại nơi cần thiết; tạm thời di chuyển người được bảo vệ đến nơi an toàn…) nhưng không thể áp dụng đại trà cho mọi trường hợp bị đe dọa hoặc bị xâm phạm đến sức khỏe, tính mạng.

Được biết, trong dự thảo quy chế bảo vệ người tố cáo hành vi tham nhũng, Bộ Công an còn muốn ràng buộc trách nhiệm cao hơn ở những người có thẩm quyền trong việc bảo vệ người tố cáo theo hướng người được bảo vệ có quyền được bồi thường nếu bị thiệt hại trong quá trình được áp dụng biện pháp bảo vệ hoặc thiệt hại do đã yêu cầu mà không được bảo vệ kịp thời. Có lẽ đây cũng nên là quy định bắt buộc trong quy chế bảo vệ mọi đối tượng (cả người tố giác lẫn người bị hại, nhân chứng) trong tố tụng hình sự mà thực tiễn cho thấy cần phải sớm có.

BÁ TRUNG

Cận cảnh hoạt động pha chế, mua bán xăng dầu trái phép

Thứ Hai, 03/06/2013 – 09:40

Cận cảnh hoạt động pha chế, mua bán xăng dầu trái phép

>> MỜI ĐỌC THÊM: http://dantri.com.vn/xa-hoi/niem-phong-diem-rut-ruot-xe-bon-pha-che-xang-trai-phep-738387.htm

Theo VTV

VỚI TỘI THAM NHŨNG, CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH NÓI “CHỐNG” CHỨ KHÔNG NÓI “PHÒNG CHỐNG”

VỚI TỘI THAM NHŨNG, CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH NÓI “CHỐNG” CHỨ KHÔNG NÓI “PHÒNG CHỐNG”

Trần Huy Thuận

            Người Việt Nam mình thường có tính cả nể. Vì cả nể nên hay né tránh, ngại đụng chạm những vấn đề gọi là “nhạy cảm”. Nạn tham nhũng là một trong số những vấn đề như thế.

Cho nên lâu nay, mỗi khi bàn về tham nhũng, người ta cứ băn khoăn nên đặt vấn đề chống trước hay phòng trước, tức có nghĩa là nên coi trọng chống hay coi trọng phòng? Nếu coi trọng “chống” thì liệu có mất lập trường, có “nhìn” đời tối quá không; thậm chí còn lo không khéo lại rơi vào âm mưu “diễn biến hòa bình” của thế lực thù địch, thì nguy.

Có một thực tế là: Kết quả thảo luận – ở cấp nào cũng vậy, thường phụ thuộc rất nhiều vào vai trò người chủ tọa, “người cầm cân nảy mực”, về cả trí tuệ lẫn ý chí. Và cuộc thảo luận xây dựng luật về tham nhũng ở Quốc hội (khóa XI), cũng chung số phận ấy. Nhiều đại biểu bàn cãi mãi, nhưng cuối cùng thỏa hiệp bằng cụm từ khá êm tai, vừa lòng nhiều người: “Luật phòng chống tham nhũng”!

            Quyết định như thế, người ta đã “quên” rằng, sinh thời Cu Hồ hầu như chỉ dùng từ chống tham nhũng, chứ không dùng từ phòng – mặc dù thời ấy, nạn tham nhũng chưa đến nỗi tệ hại và nguy hiểm như ngày nay. Người nhận định: ““Vì những người và cơ quan mắc bệnh quan liêu nên có mắt mà không thấy suốt, có tai mà mà không nghe thấu, có chế độ mà không giữ đúng, có kỷ luật mà không nắm vững. Kết quả là những người xấu, những cán bộ kém, tha hồ tham ô lãng phí”( Hồ Chí Minh, toàn tập, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội 1995, T6. Tr 490).  Và:Tham ô, lãng phí, quan liêu là bạn đồng minh của thực dân phong kiến, nó là kẻ thù của chúng ta, một loại kẻ thù không mang gươm súng nhưng rất nguy hiểm. Vì vậy, chống tham ô, lãng phí và quan liêu cũng quan trọng và cần kíp như việc đánh giặc ngoài mặt trận” (Hồ Chí minh, thực hành tiết kiệm và chống thanm ô, lãng phí, chống bệnh quan liêu, Nxb sự thật, Hà Nội 1981, tr 4.) – Lưu ý là, không phải sau này mà ngay thời ấy Bác đã coi tham nhũng như giặc, đánh tham nhũng như đánh giặc. Và: “Đảng ta luôn luôn kêu gọi toàn thể cán bộ, Đảng viên, đoàn viên Thanh niên và nhân dân ra sức tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm và chống tham, ô lãng phí, quan liêu…cho nên từ nay, chúng ta bắt đầu mở cuộc vận động nâng cao ý thức trách nhiệm, tăng cường quản lý kinh tế, tài chính, chống tham ô, lãng phí, quan liêu( Sđd).

Kiên quyết không chỉ trong cách nhìn nhận vấn đề, Người còn kiên quyết cả trong biện pháp hành xử: Ngay khi dành được chính quyền chưa bao lâu, ngày 23/11/1946 Hồ Chủ tịch đã ký sắc lệnh số 64 về việc thành lập Ban thanh tra đặc biệt, sắc lệnh này quy định Ban có quyền “đình chỉ, bắt giam bất cứ nhân viên nào trong UBND hay của Chính phủ đã phạm lỗi trước khi mang ra Hội đồng chính phủ hay tòa án đặc biệt xét xử”. Không chỉ kiên quyết trong biện pháp, Người còn kiên quyết trong hành động: Vụ án Trần Dụ Châu trong Kháng chiến là một ví dụ.

Rất tiếc, chính thời chúng ta đang sống đây, mới hữu khuynh cả trong nhận định lẫn biện pháp và cách làm khi không chỉ ra được mục tiêu quyết liệt lúc này, lúc mà “Tình trạng tham nhũng và sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ Đảng viên đang cản trở việc thực hiện đường lối chủ trương chính sách của Đảng, gây bất bình, làm giảm lòng tin trong nhân dân”( Văn kiện đại hội lần thứ VIII của Đảng Nxb CTQG, Hà Nội 2001)”; lúc mà nạn tham nhũng đã làm suy yếu lòng tin của Dân đối với Đảng, đối với Chế độ, đe dọa sự tồn vong của Chế độ (báo cáo sơ kết 5 năm triển khai thực hiện Luật Phòng, chống tham nhũng (PCTN) gửi đến kỳ họp thứ 3, Quốc hội khóa XIII) – Nạn tham nhũng không còn là chuyện phòng nữa bởi nó đã hiển hiện rõ mồn một ở tất cả mọi ngóc ngách cuộc sống, có mặt ở khắp mọi hoạt động kinh tế, xã hội… cho nên vấn đề phải là chống, lấy chống làm biện pháp hàng đầu chứ không phải là phòng, chống quyết liệt như chống giặc ngoại xâm, đúng như ý kiến của Hồ Chí Minh và nội dung các nghị quyết của Đảng!

Vâng! Để nghị quyết TW 5 phát huy hiệu quả, thiết nghĩ, cần sớm thay cụm từ phòng chống tham nhũng bằng cụm từ chống tham nhũng, trong ngôn từ cũng như trong văn bản pháp quy. Đấy cũng chính là trở lại với tư tưởng Hồ Chí Minh, học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

 

Đã chống tham nhũng thì phải ‘sạch’

Đã chống tham nhũng thì phải ‘sạch’

 – Đánh giá tham nhũng chưa được ngăn chặn, ĐBQH Lê Như Tiến cho rằng người trong bộ máy chống tham nhũng phải thực sự trong sạch, quả cảm.

 

Trao đổi với báo chí bên hành lang Quốc hội sáng 30/5 khi đề cập vấn đề chống tham nhũng, ĐB Lê Như Tiến cho rằng thực trạng này vẫn chưa được kiềm chế, đẩy lùi. Lãng phí xuất hiện ở các hoạt động xây dựng cơ bản, cấp phép, trong lĩnh vực tài chính, thu chi ngân sách, hợp tác đầu tư….

“Nơi nào có quyền được quyết định những vấn đề đó là phát sinh tham nhũng lãng phí và chúng ta chưa ngăn chặn được. ĐBQH hy vọng rằng phải quyết liệt hơn. Bộ máy chống tham nhũng của chúng ta hiện nay chưa hoàn thiện và đang trên đường củng cố. Đặc biệt là những người trong bộ máy phòng chống tham nhũng phải thực sự trong sạch, có năng lực, quả cảm và có bản lĩnh” – ông Tiến nói.

chống tham nhũng, Lê Như Tiến, khiếu nại, khiếu kiện, đất đai
ĐBQH Lê Như Tiến. Ảnh: Lê Anh Dũng

Ông có đề xuất những giải pháp gì để phòng chống tham nhũng?

Phải có một hệ thống giải pháp. Trước hết phải hoàn thiện các văn bản pháp luật. Luật Phòng chống tham nhũng, luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí đã có rồi nhưng những văn bản hướng dẫn dưới luật chưa đầy đủ.

Thứ hai, bộ máy để phòng chống tham nhũng cho đến nay dường như chưa có hiệu lực, hiệu quả và cũng chưa củng cố xong, từ Trung ương đến địa phương. Bây giờ mới có chỉ thị về thành lập các Ban Nội chính ở các tỉnh nhưng từ chỉ thị ấy đến việc có một bộ máy thực sự để giúp chính quyền từ trung ương đến địa phương trong phòng chống tham nhũng là cả một quá trình.

Thứ ba, cần có những quy định rất rõ ràng đối với cán bộ, công chức làm việc trong các cơ quan hoặc tổ chức có thể phát sinh tham nhũng như quản lý đất đai, quản lý công sản, quản lý tài chính và những người quyết định trong bổ nhiệm.

Đề bạt, cất nhắc cán bộ phải có những quy định hết sức cụ thể và có tính răn đe rất cao. Xử lý nghiêm một số vụ trong phòng chống tham nhũng chứ vừa qua vụ việc xảy ra cũng nhiều nhưng đưa ra xử lý một cách nghiêm minh còn ít.

Tỷ lệ số vụ việc vi phạm tham nhũng, lãng phí chuyển cơ quan điều tra là rất ít.

Đưa ra ánh sáng vi phạm

Báo cáo của Chính phủ gửi ĐBQH có nêu thực trang tham nhũng trong lĩnh vực đất đai, xây dựng cơ bản với gần 78% các vụ khiếu kiện về đất đai và kéo dài nhưng xem ra những giải pháp vẫn chung chung. Ông có nhận xét gì?

Luật Đất đai thực hiện có những hạn chế và vì những khiếm khuyết được  bộc lộ trong thời gian qua sẽ được luật Đất đai mới (sắp được thông qua) khắc phục. Nhưng từ luật thành các văn bản hướng dẫn dưới luật còn cả một vấn đề chứ không phải thực hiện được ngay. Cho nên quá trình xây dựng pháp luật phải đi liền với củng cố tổ chức bộ máy và có những biện pháp về tư pháp.

Các biện pháp về phòng chống phải đưa ra ánh sáng những vụ vi phạm về cấp đất, thu hồi đất, rồi chuyển đổi sử dụng mục đích sử dụng đất trong thời gian vừa qua dẫn đến khiếu kiện của người dân.

L.Thưghi