Sách Văn Bạn Văn 2/ 23 TRUYỆN CỰC NGẮN

Sách Văn Bạn Văn 2/ 23 TRUYỆN CỰC NGẮN

LỜI CHỦ BLOG NQCC: XIN ĐƯỢC ĐĂNG LẠI TỪ TRANG CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN NGUYÊN BẨY  http://nguyennguyenbay.blogspot.com/2013/06/sach-van-ban-van-2-23-truyen-cuc-ngan.html VỚI MONG MUỐN SỚM NHẬN ĐƯỢC THÔNG TIN CỦA CÁC TÁC GIẢ CỦA 23 TRUYỆN CỰC NGẮN DƯỚI ĐÂY, ĐỂ KỊP ĐIỀU CHỈNH (TÊN TÁC GIẢ VÀ NỘI DUNG TRUYỆN) TRƯỚC KHI SÁCH “VĂN BẠN VĂN 2” CHÍNH THỨC IN:

NNB: Chúng tôi dự kiến đăng chùm 23 truyện cực ngắn dưới đây vào sách Văn Bạn Văn 2. Đây là 23 truyện cực ngắn do nhà văn Trân Huy Thuận sưu tầm, đề tránh mọi sai sót, nhầm lẫn xuất xứ nội dung và tác giả, chúng tôi kính mong bạn đọc cung cấp cho chúng tôi những thông tin hữu ích trước khi các truyện cực ngắn này được in thành sách. Thông tin này thay lời xin phép.

23 TRUYỆN CỰC NGẮN

TRẦN HUY THUẬN SƯU TẦM, GIỜI THIỆU

1.CHUYỆN CÁI VÉ  (KHUYẾT DANH)

MỘT NGƯỜI CHA DẮT ĐỨA CON 6 TUỔI ĐI SỞ THÚ CHƠI. ĐẾN QUẦY BÁN VÉ, NGƯỜI CHA DỪNG LẠI ĐỌC BẢNG GIÁ:

“NGƯỜI LỚN: $10.00

TRẺ EM TRÊN 5 TUỔI: $5.00

TRẺ EM DƯỚI 5 TUỔI: MIỄN PHÍ”

ĐỌC XONG, ÔNG NÓI VỚI NGƯỜI BÁN VÉ:

– CHO TÔI 1 VÉ NGƯỜI LỚN VÀ 1 VÉ TRẺ EM TRÊN 5 TUỔI.

– CON ÔNG TRÊN 5 TUỔI À? – NGƯỜI BÁN VÉ TÒ MÒ HỎI LẠI.

– VÂNG.

– NẾU ÔNG KHÔNG NÓI CHO TÔI BIẾT THÌ THẰNG BÉ ĐƯỢC MIỄN PHÍ RỒI.

– VÂNG, CÓ THỂ KHÔNG AI BIẾT, NHƯNG CON TÔI TỰ NÓ BIẾT.

2. BA…  (KHUYẾT DANH)

HỌC LỚP 12, TÔI KHÔNG CÓ THỜI GIAN VỀ NHÀ XIN TIỀN BA NHƯ 2 NĂM TRƯỚC. VÌ THẾ, TÔI VIẾT THƯ CHO BA RỒI BA ĐÍCH THÂN LÊN ĐƯA CHO TÔI.

TỪ NHÀ ĐẾN CHỖ TÔI TRỌ HỌC CHỪNG 15 KM. NHÀ NGHÈO KHÔNG CÓ XE MÁY, BA PHẢI ĐI XE ĐẠP. CHIẾC XE GẦY GIỐNG BA…

CUỐI NĂM, LÀM HỒ SƠ THI ĐẠI HỌC, TÔI LẠI NHẮN BA. LẦN NÀY, SAU KHI ĐƯA CHO TÔI MỘT TRĂM NGÀN, BA HỎI:

– “CÓ DƯ ĐỒNG NÀO KHÔNG CON?”.

TÔI ĐÁP:

– “CÒN DƯ BỐN NGÀN BA Ạ”.

BA NÓI TIẾP:

– “CHO BA BỚT HAI NGÀN, ĐỂ LÁT VỀ, XE CÓ HƯ NHƯ LẦN TRƯỚC THÌ CÓ TIỀN MÀ SỬA”.

BA VỀ, TÔI ĐỨNG ĐÓ, NƯỚC MẮT RƯNG RƯNG.

3. MẸ VÀ CON  (KHUYẾT DANH)

CON LÊN BA, CHƠI BÊN NHÀ DÌ, BỊ XE ĐẠP NGÃ, TRÚNG ĐẦU CHẢY MÁU. MẸ ĐANG NẤU CƠM, HỐT HOẢNG BẾ CON CHẠY NGAY ĐẾN BỆNH VIỆN. HÚ VÍA. VẾT THƯƠNG CHỈ NHẸ BÊN NGOÀI THÔI. HOÀN HỒN, MẸ NHÌN LẠI MÌNH: CHÂN KHÔNG DÉP, QUẦN ỐNG CAO ỐNG THẤP, ÁO LOANG LỔ VẾT MÁU. CHẢ GIỐNG AI! MẸ CƯỜI.

Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.
4. Anh  (khuyết danh)
Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng “Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình-, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít…Anh cười, “Út ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọai giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, “Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

5. Cua rang muối  (khuyết danh)
 Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
– Cua rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:
– Còn răng đâu mà ăn?!

6. Xa xứ  (khuyết danh)
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.Thư đầu viết: “ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…” Cuối năm viết: “mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…” Mùa đông sau viết: “em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…”

7. Đi thi  (khuyết danh)
Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II, cấp III, tú tài, đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
… Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”. Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”
8.Thịt gà (khuyết danh)
Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe:
– Nhà Tý ăn thịt gà.
Đêm đó, bà Tám chửi:
Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc.
Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui. Trời đổ mưa. Thằng Tý la lớn:
– Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi.
Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.
(Đừng vội kết tội cho người khác bạn nhé. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ)
9.Chỉ có một người thôi  (khuyết danh)
Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo:
– Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy.
Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên.
Bác làm công trở về gặp người chủ. Người chủ hỏi:
– Ở bên ấy có nhiều người không?
Bác làm công trả lời:
– Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão.
– Tại sao vậy?
– Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người.
10. Phấn Son (khuyết danh)
Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
11. Lòng Mẹ  (Kangtakhoa)  
Nhà nghèo, chạy vay mãi mới được xuất hợp tác lao động, Thanh coi đó như cách duy nhứt để giúp đở gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan. Xứ người chẳng phải là thiên đường. Thanh chỉ còn biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có trong mơ.
Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ.
Đêm. Chỉ có Mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh rồi Mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn ngào khi nghe Mẹ nói: “Dối Mẹ làm gì! Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con!”
 12. Tình già (Nguyễn Thái Sơn)
Đêm tối đen.Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng. Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây são rồi đẩy đưa bâng quơ trong vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà…
Ông trách: “Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?”. Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp: “Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?”.
13. Khóc dùm
Cô bé đi học về muộn, ba mẹ rất lo.
Khi thấy cô về, ba mẹ hỏi xem con đã đi đâu và làm gì?
– Con dừng lại giúp bạn con ạ. Xe đạp của bạn ấy bị hỏng.
– Nhưng con đâu có biết sửa xe?
– Đúng ạ, nhưng con dừng lại để giúp bạn ấy khóc.
Cũng như cô bé đó, không phải ai trong chúng ta cũng biết sửa xe đạp. Nhưng chúng ta biết chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc sống là một con đường rất dài, sẽ còn nhiều lần gặp cảnh “hỏng xe” lắm. Chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ và an ủi (?)
14. Sống ở đời (Phạm Quốc)
Từ hồi còn học trung học, cha tôi có thói quen vặn đồng hồ chạy nhanh năm phút. Rồi vào đại học, ra trường, đi tìm việt làm, lập gia đình… cha tôi vẫn giữ thói quen như thế. Cha dạy tôi: “Phải luôn tôn trọng giờ giấc, và đừng để ai khó chịu vì mình chậm trể con ạ”.
Năm ngoái được thăng chức giám đốc, cha thay đổi thói quen đột ngột: cha vặn đồng cho chạy chậm năm phút. Tôi thắc mắc, hỏi tại sao, cha trả lời: “Phải nghiêm khắc với chính mình nhưng lại dễ dàng với người khác con ạ!”
15. Bi kịch (Huỳnh Thanh Vân)
Sạp anh chị ít khách vãng lai, ế ẩm, vốn cạn dần, nợ nần chồng chất. Anh mượn rượu giải sầu, sanh tật đánh vợ. Chịu đòn không thấu, chị làm đơn ly hôn. Bạn bè giải hoà, góp tiền cho chị mượn vốn không lãi. Chị bỏ hàng, chia giá sỉ cho người bán lẻ đầu chợ, nhờ vậy đắt khách. Anh bỏ rượu, giúp vợ tần tảo năm, sáu năm dài, nợ trả xong, nhà có đồng ra đồng vào, con cái học giỏi. Chị vui chưa kịp nở nụ cười, cơn đau ập đến… Cầm đơn thuốc trong tay chị ước gì mình mù chữ, không biết đọc hai chữ: ung thư.
16. Đôi mắt
Có một cô gái không may bị mù, quen biết một chàng trai, 2 người cùng yêu nhau, đến một ngày cô gái nói với chàng trai: “Khi nào em nhìn thấy được thế giới, em sẽ lấy anh”. Rồi đến một ngày kia cô gái được phẩu thuật mắt và cô đã nhìn thấy được ánh sáng. Chàng trai hỏi: “Bây giờ em đã thấy được cả thế giới, em sẽ lấy anh chứ?”
Cô gái bị ngẩn ngơ choáng váng khi thấy chàng trai cũng bị mù như mình.
Cô ta từ chối anh. Chàng trai ra đi trong nước mắt và nhắn lại rằng: “Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình em nhé, vì đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em”.
17. Điện thoại (Võ Thành An)
Nhà không có điện thoại, anh Hai đi làm xa muốn thăm Mẹ phải gọi nhờ nhà hàng xóm. Người hàng xóm không vui lòng nhưng chẳng nói ra. Anh Hai ngại nên những cuộc gọi về cứ thưa dần.
Mẹ dành dụm tiền, nhà mắc được điện thoại. Cũng có khi do bận việc nên cả tuần anh Hai mới gọi về một lần. Từ ngày nhà có điện thoại Mẹ ít đi đâu, làm gì cũng loay hoay bên chiếc máy. Có người hỏi lý do, Mẹ nói:
“Sợ thằng Hai gọi về mà không gặp được”.
18. Nghịch lý  (Văn Triều)
Thanh minh. Bàn chuyện cải mộ Mẹ, anh Hai nói:
– Tôi góp một phần.
– Tôi một phần.
– Tôi cũng một phần.
 Thím Tư chen vào, như đùa như thật:
– Chú Út hai phần mới phải. Anh Tư đâu hưởng gì đâu?!
Chợt nhớ lúc nhỏ, mấy anh em ngủ chung với Mẹ. Đêm, muổi vào mùng cắn Mẹ. Mẹ không đập, sợ hụt, cứ để muổi cắn Mẹ no rồi sẽ không cắn các con.Ôi! Tình yêu của Mẹ là thế. Có chia phần bao giờ đâu!
19. Tóc sâu (Song Khê)
Sáu tuổi. Tôi vọc tay trong vườn tóc ngoại, reo vang: “Con tìm được sợi trắng rồi!”.
Mười tuổi. Tôi cột – mở búi tóc của ngoại, phụng phịu: “Mấy sợi bạc con nhổ hết hồi hôm kia, bữa nay lại chui ra nữa!”.
Mười lăm tuổi. Tôi vừa chạy ra cửa vừa nài nỉ: “Cho con đi chơi một chút đi ngoại. Lát nữa hãy nhổ tóc sâu”.
Mười tám tuổi. Tôi nhìn lên mái tóc ngoại trắng phơ, bất động trong bức ảnh cao cao, rưng rưng thắp một điều ước.
20. Tiền mừng tuổi (Trương Đình Dạ Vĩnh) 
Năm bảy tuổi, Mẹ bảo đưa tiền Mẹ cất cho … Nó đếm mấy chục ngàn tiền lì xì rồi miễn cưỡng đưa Mẹ cất giùm vì trước kia không bao giờ thấy Mẹ trả lại.
Năm mười tuổi, nó lén cất tiền không cho Mẹ biết.
Mười tám tuổi, nó mang nổi nhớ quê hương bước vào đại học ở tận miền trong xa xôi.
Tết. Ký túc xá vắng hoe. Phương Bắc xa xôi nó không về được. Nó nằm co trên giường cầm giấy nhận tiền của Mẹ mà thấy ân hận, xót xa.
21. Khóc (Bùi Phương Mai)
Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm hai mươi tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được Mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin Mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc. Anh nói:
– Tội nghiệp Mẹ, 40 năm qua chắc Mẹ còn khổ tâm hơn anh.
22.Nói dối (D.A.D)
Ngày đó nhà nghèo Cha mất, Mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, Mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng… Về nhà Mẹ hỏi con né tránh: “Dạ vui! Cô bác mừng con…!!!”.
Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh… Về nhà nhìn ảnh Mẹ con thấy lòng rưng rưng.
23. Chung riêng (Nga Miên)
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh… cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: