bài viết mới của chủ Blog: BÁN DÂM và THAM NHŨNG

LỜI CHỦ BLOG: SAU KHI BÁO TẦM NHÌN (của Liên hiệp các Hội KH và KT Việt Nam: Ban-dam-va-Tham-nhung.html) VÀ TRANG NHÀ THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO, NHÀ VĂN TRẦN NHƯƠNG ĐĂNG, ĐƯỢC BẠN ĐỌC QUAN TÂM, TÁC GIẢ ĐÃ SỬA CHỮA, VIẾT THÊM ĐÔI CHỖ VÀ HÔM NAY XIN ĐƯA LẠI LÊN TRANG NHÀ. XIN KÍNH MỜI QUÝ VỊ ĐỌC:

BÁN DÂM THAM NHŨNG

This slideshow requires JavaScript.

Mấy hôm nay, báo chí chính thống cứ ầm ĩ đưa tin về mấy vụ BÁN DÂM của một số “chân dài, hoa hậu, người mẫu”. Làm như vừa “phát hiện” ra một chuyện tầy đình ảnh hưởng lớn tới sự an nguy quốc gia! Việc bán dâm như thế đúng là sự suy đồi trong lối sống của một bộ phận chị em, những phụ nữ xinh đẹp và nổi tiếng. Xinh đẹp, nổi tiếng mà vẫn sẵn sàng bán đi cái phẩm hạnh của mình, cái “đáng giá ngàn vàng”, để mua vui một lát cho các đại gia lắm tiền, nhiều của, rửng mỡ, hám sắc dục. Thật xấu xa, đồi trụy, đáng lên án, mà…  cũng đáng thương!

Nhưng, việc “bán dâm”, suy cho cùng, là việc chị em BÁN CÁI CỦA CHỊ EM (còn có những tên gọi rất mỹ miều là “hoa”, là “bướm”!), một thứ hàng hóa hoàn toàn là CỦA RIÊNG, như dân gian thường nói: “vốn tự có”, cha mẹ sinh ra đã có, Trời ban cho mà chị em có, không động đến một đồng TIỀN THUẾ của dân, của nước. Là món hàng được cất kĩ, che giấu kín, nhưng không phải HÀNG LẬU, càng không phải HÀNG QUỐC CẤM. Hoàn toàn không phải là CỦA CÔNG hay TÀI SẢN TẬP THỂ (ngay cả khi chị em đã đem nó bán cho rất nhiều khách mua dâm!). Đã từng có câu chuyện tiếu lâm như sau: Một nữ đảng viên người dân tộc bị đưa ra kiểm điểm về tội “hủ hóa” (ngày xưa gọi việc trai gái không phải vợ chồng mà ngủ với nhau là hủ hóa). Nữ đồng chí đó đã thản nhiên trả lười: “Tao tưởng của tao, tao thích cho ai là quyền của tao, chứ của đâu của chi bộ mà chi bộ cấm?”. Người có quyền lợi liên đới duy nhất trong chuyện này, có lẽ chỉ là đức lang quân của chị em, nếu chị em đó đã lập gia đình. Điều này khác hoàn toàn với THAM NHŨNG. Bọn tham nhũng là bọn không mất một cái gì của riêng chúng, nhưng được thì được vô kể. Hàng trăm tỉ, thậm chí hàng nghìn tỉ công quỹ chứ đâu vài nghìn đô-la bọ?

Bán cái ‘tự có” của mình, chị em được vài nghìn đô-la (báo chí nói vậy). Như thế là “đắt”, là “phải giá” hay “rẻ”? Điều đó thuộc vấn đề “thuận mua vừa bán” theo đúng nguyên lý quan trọng nhất của kinh tế thị trường. Nên trong cái  chuyện mua bán ấy, nếu bán “hớ” thì thiệt vào bản thân chị em và bán được giá hời, thì cũng chỉ lợi cho bản thân chị em mà thôi. Chả ảnh hưởng gì đến một ai cả! Về điểm này, bọn tham nhũng rất giống chị em bán dâm: Đó là họ cũng bán cái “tự có” của họ – không phải cái… “nghìn vàng” mà là LƯƠNG TÂM (cho nên, “quan tham” chả bao giờ lại có lương tâm cả, câu “lòng tham vô đáy” chính là có nguyên cớ từ đấy!). Và bán với giá rất hời, cái giá có thể nuôi sống mấy mươi đời nhà tham!

GÁI BÁN DÂM và QUAN THAM còn giống nhau ở điểm: Rất hiểu chữ “thời” và rất biết tận dụng nó. Bởi “quan nhất thời” và “xuân có thì”.

Nhưng báo chí không hề đả động hoặc đả động rất yếu, rất khéo, rất “bản lĩnh nghề nghiệp” đến bọn MUA DÂM. Một câu hỏi được đặt ra là “AI MUA DÂM? Anh công nhân, anh nông dân hay cả anh trí thức quèn nữa, dù có “thèm muốn” đến mấy, cũng phải “nhịn”, chứ lương không đủ ăn, lấy đâu ra số tiền hàng nghìn đô-la để “mua” của chị em với giá như thế? Vậy hoàn toàn có thể khẳng định: bọn người “mua dâm” phải và chỉ là những kẻ “ngồi trên đống tiền”, bọn “coi tiền như rác”, bọn “ho ra bạc, khạc ra tiền”, bọn chuyên tiêu “tiền chùa”, sẵn sàng “đốt” tiền vào mọi cuộc trác táng mà không hề sợ khuynh gia bại sản! Bọn này với bọn tham nhũng là một. Hoặc nó là con cháu bọn quan tham, hoặc nó chính là quan tham.

Hầu như chỉ thấy hình ảnh chị em bán dâm trên mặt báo, mặt ti-vi, chứ chưa mấy khi thấy mặt bọn mua dâm. Có một thực tế là: Từ cô gái bán dâm mạt hạng, được vài chục nghìn đồng mỗi lần “đi” khách, đến các “hoa hậu, người mẫu” bán sự nổi tiếng của bản thân lấy vài nghìn đô, đều biết cúi gầm mặt xuống trước ống kính phóng viên. Trái lại, bọn quan tham chưa một tên nào biết xấu hổ, biết che cái bộ mặt thất nhân thất đức của chúng trước bàn dân thiên hạ. Nhiều tên còn thường xuyên nhơn nhơn chiềng cái mặt đáng phỉ nhổ của nó trên màn hình ti-vi mỗi ngày. Thế cho nên trong dân gian mới có câu: “Trông mặt, tắt ti-vi”!

Nhưng nghĩ kĩ lại, chị em bán dâm cũng thật dại khờ. Vội gì mà khi bị phát hiện lại đi nhận ngay là BÁN, trong khi hoàn toàn có thể khai là CHO? “Cho” thì làm sao bắt tội. Về điểm này, quan tham khôn ngoan hơn chị em nhiều. Thứ nhất là khi bị tố giác, họ chối phăng và còn lớn tiếng đe dọa kẻ tố cáo nữa. Ngay khi bị bắt quả tang, bằng chứng dành dành, họ vẫn “chạy” các “cửa” để thoát tội. Thậm chí khi hết đường “chạy”, đã có lệnh tống giam, họ vẫn kịp “trốn” thoát để khỏi vào “bóc lịch” trong “nhà đá”! Chị em mà biết dùng chính cái tự có của mình ấy mà chạy, thì …

*****

Gái bán dâm thời nào cũng có. Cứ “có cầu tất có cung”. Quan tham cũng vậy, thời phong kiến, tư bản hay XHCN đều có. Cứ quản lý lỏng lẻo là nảy lòng tham, là từ người cách mạng trở thành quan tham!

Quan tham thì càng tham càng giầu sang (cả giầu lẫn sang). Lỡ bị phát hiện thì có bao nhiêu thế lực bao che – kể cả báo chí. Nếu lỡ bị  xử tù, thì loại tù nhân này cũng đàng hoàng béo tốt, chứ không “thân tàn ma dại” như bọn ăn cặp vặt, bọn trộm đêm.

“Đánh đĩ chín phương cũng phải giữ một phương lấy chồng” – các Cụ xưa nhận xét về chị em bán “hoa” thế. Quan tham thì không. Mười phương, chúng vơ cả mười một!

Gái bán dâm chỉ là kẻ “bán trôn nuôi miệng”, chẳng thể giầu và cũng chẳng thể sang! Đĩ” có tàn có tán” như chị Tư Hồng thuở xưa, cũng không thể bén gót lũ quan tham ngày nay.

Bỗng nhớ đến một câu thơ của Tố Hữu, nhà – thơ – lãnh – tụ nổi tiếng một thời, mà thương cho phận “hoa hậu người mẫu” bán dâm thời nay:

Trên dòng Hương Giang
Em buông mái chèo
…”

TRẦN HUY THUẬN

This slideshow requires JavaScript.

Advertisements

4 responses to this post.

  1. Posted by Lan Hương on 09.06.2012 at 10:25 Sáng

    Bác “ác” thật. Đọc bài này em chợt nhớ tới 1 vế đối (hình như của Cao Bá Quát, nếu sai bác sửa dùm): “Miệng quan trôn trẻ”.
    Mong bác nhanh khỏi bệnh, có nhiều sức khoẻ để tiếp tục “chiến đấu”, tiếp tục cống hiến cho bạn đọc những trang viết đầy “chất thép” nha.

    Phản hồi

    • Có lẽ câu “Miệng quan trôn trẻ” là câu tục ngữ chứ không phải 1 vế đối của Cụ Cao. Trên “HỎI ĐÁP của YAHOO” có câu trả lời thế này: Dân ta ngày xưa ví : Miệng của nhà quan khác nào trôn (hậu môn) đứa trẻ mà bạn đã biết đứa trẻ hậu môn xì xoẹt suốt ngày mà miệng quan mà bị ví như thế vì dân ghét đám tham quan ô lại ỹ thề hà hiếp bóc lột dân và miệng thì lúc nào cũng nói điều nhân nghĩa thanh liêm nhưng lại làm điều ngược lại., Lan Hương ạ

      Phản hồi

  2. Posted by Lan Hương on 10.06.2012 at 2:14 Chiều

    Vâng, cảm ơn bác. Có lẽ em định nói tới 2 câu đối: “Miệng nhà quan có gang có thép/ Đồ nhà khó vừa nhọ vưa thâm”. Lẩm cẩm rồi bác ạ.
    Em hiểu nghĩa của câu tục ngữ trên chứ nhưng đọc bài của bác, em “liên tưởng, gợi nhớ” đến thôi.

    Phản hồi

  3. Posted by Anh Tuan on 05.08.2012 at 11:09 Sáng

    Đọc bài này thấy thật hay và tâm đắc với tác giả Trần Huy Thuận. Câu tục nngữ các cụ ngày xưa để lại vẫn luôn đúng: Con ơi nhớ lấy câu này- Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
    Mong tác giả có nhiều bài viết hay hơn nữa nha. Chân thành cảm ơn tác giả đã nói hộ suy nghĩ của nhiều người.

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: