NHỎ NHẺ VÀI ĐIỀU NGHE VÀ THẤY Ở BỆNH VIỆN

NHỎ NHẺ VÀI ĐIỀU NGHE VÀ THẤY Ở BỆNH VIỆN

TRẦN HUY THUẬN  

1 003

ĐÃ ĐĂNG:

1/ http://tamnhin.net/dansinh/20429/Nghe-va-thay-o-benh-vien.html

2/ http://trannhuong.com.vn/news_detail/13794/Nh%E1%BB%8F-nh%E1%BA%B9-v%C3%A0i-%C4%91i%E1%BB%81u-nghe-v%C3%A0-th%E1%BA%A5y-%E1%BB%9F-b%E1%BB%87nh-vi%E1%BB%87n

3/ http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2012/04/24/nghe-va-th%E1%BA%A5y-%E1%BB%9F-b%E1%BB%87nh-vi%E1%BB%87n/

This slideshow requires JavaScript.

Lâu lắm mới phải nằm điều trị ở bệnh viện.

Thoạt đầu thấy trong người mệt mỏi, soi gương thấy da trắng xanh, mắt vàng, bà xã ép phải đi khám bệnh ngay. Lưỡng lự mãi rồi cũng phải “chấp hành”. Đến khám ở bệnh viện đa khoa tỉnh, cũng được đưa đi siêu âm, lấy máu xét nghiệm, chụp xquang… Khi bác sĩ xem kết quả, kết luận không có vấn đề gì lớn, cấp cho (cho không) hai chục viên thuốc hoạt huyết dưỡng não và một vài thứ thuốc khác, trị giá độ vài chục nghìn đồng. Chiều ấy về nhà, tin bác sĩ, đi bộ ra phố, mới được ba, bốn trăm mét đã tí bị ngất xỉu! Vậy là vợ con bắt phải “vượt tuyến” lên Hà Nội khám. Bác sĩ khám qua đã kêu lên: “Sao cụ để mất hồng cầu nặng đến mức này, mới vào viện?” và cho biết chỉ chậm nhập viện vài ngày, có thể khó an toàn tính mệnh – Thế mà vừa rồi, bà tân bộ trưởng Y tế lại có ý gạt bớt bệnh nhân về “tuyến dưới” để “tuyến trên” không bị nạn “quá tải”! Làm như thế khác gì đẩy bệnh nhân vào cảnh “cá ở trên thớt”, thậm chí chết oan có ngày?

Nằm 12 ngày liền, khám đủ các bộ phận, từ tim, phổi, dạ dày, đến đại tràng… Sợ nhất là cái khoản soi dạ dày: Bác sĩ cho một đường dây đưa chiếc camera bé tí tẹo luồn qua cổ họng, xuống . Đau thì có đau, nhưng chịu được. Nhưng buồn nôn thì quả là phải cố gắng lắm mới không bị ói ra… Tất cả các bộ phận trong cơ thể đều không có biểu hiện mất “hồng cầu”. Vậy là chỉ còn nghi cho… tủy sống! Chao ôi, đả động đến tủy sống thì nghiêm trọng lắm rồi, lên “mạng internet”, đọc được khá nhiều thông tin về cái vụ tủy sống này. Thôi thì, phó thác cho số mệnh chứ biết làm sao? Cuối cùng bác sĩ quyết định lấy tủy sống đi xét nghiệm, ba ngày sau cho biết mình bị mất tới 80% hồng cầu là do “rối loạn sinh tủy” – Một căn bệnh cũng khá nặng, chưa phải ung thư máu, nhưng cũng không loại trừ khả năng sẽ dẫn đến căn bệnh đó! Nghe bác sĩ giải thích, mình hiểu nôm na rằng, cái bọn tủy sống của mình chúng đang “lãn công”, không chịu sản xuất ra hồng cầu để duy trì các hoạt động của cơ thể. Tuy nền Y-học hiện đại rất phát triển, nhưng việc truy tìm ra “những kẻ cầm đầu” cái vụ lãn công này để trừng trị là rất khó. Cách chữa bây giờ chỉ đơn giản là: Khi nào thấy người mỏi mệt, nên đến bệnh viện kiểm tra, nếu thấy lượng hồng cầu giảm 25%, phải tiếp máu ngay! Bệnh này phải chung sống như kiểu dân Nam bộ vẫn nói: “sống chung với lũ”, chả có cách nào hơn.

Cũng may, cậu con út thương bố, kiếm cho bố một bệnh viện được giáo dục tốt về đạo LƯƠNG Y, nên tuyệt không có NẠN PHONG BÌ. Mổi khi bạn và gia đình đến thăm, mình thường đùa: Ở đây, chỉ được phép đưa phong bì cho bệnh nhân, còn với thày thuốc thì không! Quả thật, bệnh nhân nằm bệnh viện này được các y bác sĩ chăm sóc khá chu đáo và tôn trọng – được coi là NGƯỜI BỆNH chứ không phải là CON BỆNH như những nơi khác. Đồng thời, do không phải lo lót, nên trong quan hệ hàng ngày giữa bệnh nhân, người nhà bệnh nhân với y, bác sĩ cũng trở nên tự nhiên, đàng hoàng hơn, gần gũi thân mật hơn và tôn trọng, quý mến nhau hơn…

Nằm 12 ngày ở bệnh viện “tuyến trên”, các bệnh nhân cùng phòng có nhiều chuyện kể với nhau lắm, đặc biệt là chuyện về cách và thái độ chữa bệnh của các “mẹ hiền” các “tuyến dưới”. Một chị nông dân đi xe đạp bị xe công nông va phải, ngã gãy tay. Vết gãy rõ đến mức người trần mắt thịt không có chuyên môn y tế, cũng thấy xương gẫy chồng lên nhau một đoạn khoảng dăm phân. Vậy mà bác sĩ – mẹ hiền “tuyến dưới”, chả thèm sửa, nắn gì, cứ để nguyên thế, tiến hành bó bột! Chuyện ấy chưa là cái gì, còn khá nhiều trường hợp, khi “tuyến dưới” buộc phải đưa bệnh nhân lên “tuyến trên”, lúc nhận bàn giao, bác sĩ “tuyến trên” đã không nể nang nói thẳng vào mặt y, bác sĩ “tuyến dưới”: “Làm sao mà bệnh nhân mắc bệnh này các anh lại cho dùng thuốc ấy?”. Có trường hợp nội soi dạ dày, nhưng lại chọc vào phổi, bệnh nhân chết ngay trên giường bệnh nữa! Còn việc chẩn đoán sai bệnh là chuyện thường ngày, đến mức đã được bệnh nhân đúc kết thành: “bác sĩ nói không có bệnh, có khi là đang bệnh nặng; bác sĩ nói bệnh nặng, nhiều khi lại chả có bệnh gì”!… Hôm nay đọc trên báo mạng, thấy có tới 3 sản phụ bị chết oan ngay trên bàn đẻ các bệnh viện “tuyến dưới” (Bắc Ninh, Hưng Yên…) mà xót xa quá chừng! Than ôi, mệnh con người sao mà mỏng manh! Đến đây lại phải có lời thưa với bà bộ trưởng, bà không thể cấm bệnh nhân “vượt tuyến” được đâu, bởi muốn sống, muốn chữa được bệnh, khó mấy, tốn mấy, bệnh nhân chúng tôi cũng vẫn phải “vượt” thôi, trừ phi bà nâng cao được chất lượng thực sự cho bệnh viện tuyến dưới – một điều còn khó giải quyết hơn cả nạn “quá tải”, thưa bà!

12 ngày ở bệnh viện trung ương, mặc dù mình vẫn tỉnh táo và tự xử lý các sinh hoạt cá nhân, nhưng vợ con vẫn khá vất vả: Nấu cơm, đưa cơm, dẫn đi làm các xét nghiệm, gọi điều dưỡng viên khi ống truyền máu, truyền đạm… bị nghẽn v.v. Đêm con trai phải ngủ lại phòng bệnh đề phòng có chuyện bất trắc. Thế là phải lo chỗ nằm cho con chứ ngồi suốt đêm sao được? Vậy là mỗi bệnh nhân phải kèm ít nhất 1 người phục vụ 24/24 mỗi ngày. Bệnh viện vốn quá tải, càng thêm quá tải – Mình nghĩ: Giá như Bộ Y tế quy định việc chăm sóc bệnh nhân không để gia đình bệnh nhân làm, mà giao cho điều dưỡng viên làm, thì sẽ giảm được số người trong phòng bệnh, phòng bệnh sẽ luôn thoáng mát, sạch sẽ và bệnh nhân được chăm sóc có bài bản hơn. Tôi tin gia đình nào cũng sẵn sàng góp thêm tiền để trả công cho điều dưỡng viên để được ở nhà làm các việc khác kiếm tiền nuôi người bệnh. Như thế, có khi lại còn giúp tằng thêm chỗ làm cho một số điều dưỡng viên chưa có công ăn việc làm ấy chứ… Một lão bệnh nhân nằm cạnh thấy mình nói vậy, liền nói: Trước chiến tranh chống Mỹ, các bệnh viện ở ngoài Bắc mình đã làm như thế rồi, người nhà bệnh nhân chỉ được vào thăm mỗi tuần một lần thôi. Vậy là lại nhớ đến câu “bao giờ cho đến ngày xưa?”!

Còn nhiều chuyện nữa muốn nói, nhưng vì mới xuất viện, sức khỏe chưa thật sự hồi phục, xin tạm dừng ở đây. Hy vọng sẽ có ngày được kể tiếp.

MỘT BỆNH NHÂN

THT

Advertisements

2 responses to this post.

  1. Posted by Lan Hương on 24.04.2012 at 12:45 Chiều

    “Nhỏ nhẻ” nhưng cũng sâu cay và nặng ký ra phết đấy bác ạ. Bao nhiêu vấn đề đặt ra xung quanh chuyện nằm viện. Chẳng riêng Bộ y tế, Bộ nào của chúng ta cũng gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm giải pháp hữu hiệu cho những vướng mắc trầm trọng liên quan đến toàn xã hội. Lỗi hệ thống mà. Toàn là giải pháp tình thế mang tính giạt gấu vá vai, phải không bác. Riêng về sức khỏe, tốt nhất mỗi người đừng ốm (!) và nếu lỡ ốm thì hãy là “người bệnh thông minh”(như kiểu các phương tiện thông tin thường kêu gọi: người tiêu dùng thông minh” ấy mà).Vừa ròi bác chưa được thông minh lắm đâu nhé. Cần rút kinh nghiệm!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: